Nghịch

Nghịch…
Cảnh….
Phút chia ly sầu buồn dâng ngập lối
Chỉ im lặng mà không nói thành câu
Chuyện chúng mình đã lở gãy nhịp cầu
Bao chua xót đâu rồi câu duyên nợ
Hai chúng ta ở hai đầu nỗi nhớ
Đành vùi lấp kỷ niệm đẹp trong tim
Gặp lại nhau mang thêm niềm cay đắng
Phút chia tay nghe lòng trống vắng
Nước mắt buồn rơi mặn đắng bờ môi
Chuyện chúng mình đành phải chia phôi
Người mỗi ngả lở rồi duyên phận bạc
Nợ kiếp này ta đành không thể hứa
Khi dòng đời bao chất chứa khổ đau
Hai đứa mình đành vĩnh viễn xa nhau
Trách dòng đời xoay vần gây nghịch cảnh
Ta ngồi đây với ngập tràn đông lạnh
Nghe cõi lòng canh cánh nặng buồng tim
Lại tìm về kỷ niệm thuở nhớ mong
Còn nguyên vẹn dẫu tình nồng xa khuất
Hai chúng mình một thời yêu tha thiết
Bao niềm tin với những giấc mơ hoa
Mong bên nhau chung một mái nhà
Giờ tất cả chỉ còn bao hư ảo
Mình ta đi dưới bầu trời mưa bão
Cao xanh ơi tạo chi cảnh lá lay
Để Sầu vương phải mang cảnh u hoài
Sầu tủi phận lệ rơi tình ngang trái
Sầu Vương…

5 thoughts on “Nghịch”

  1. Sầu Vương hii cho nên mình nói bạn với mình giống nhau một điểm là thơ hay bị tương tư đó

  2. Sầu Vương hii uh có lẽ khác một chútBạn thì ly biệt còn mình thì tương tưNhưng cùng là nhớ thường người đã ra đi hiiiii

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *